Từ chiếc áo tứ thân đồng quê đến tà áo dài thướt tha trên đường phố hiện đại — hơn 300 năm biến đổi của một biểu tượng văn hoá Việt.
Mỗi thời kỳ, áo dài lại khoác lên mình một diện mạo mới — phản chiếu dòng chảy lịch sử và thẩm mỹ của dân tộc.
Xuất hiện từ thời chúa Nguyễn Phúc Khoát — tiền thân của áo dài, gồm bốn thân áo buông tự do, thường mặc cùng yếm và thắt lưng.
Hoạ sĩ Cát Tường cách tân, gộp bốn thân thành hai, ôm sát thân trên và xoè rộng phía dưới — bước ngoặt hiện đại hoá đầu tiên.
Nhà may Dung Đa Kao giới thiệu kiểu tay raglan nối xéo từ cổ, ôm sát vai và nách — tạo đường cong thanh thoát chưa từng có.
Vạt áo ngắn hơn, eo xẻ cao, cổ thấp — phản ánh tinh thần trẻ trung, phóng khoáng của thời kỳ văn hoá đại chúng.
Hàng trăm biến thể — cách tân, phá cách, kết hợp chất liệu hiện đại với hoa văn truyền thống. Mặc đi học, đi làm, đi chơi tết.
Cùng nhìn lại sự khác biệt về form dáng qua bốn cột mốc.
Mỗi đường may, mỗi nếp gấp đều mang dấu ấn của cả một nền văn hoá.
Truyền thống cao 4–5cm, ôm sát cổ — toát lên sự thanh lịch.
Dáng raglan nối xéo, dài đến cổ tay, ôm khéo đường vai.
Đường chiết eo tôn lên đường cong mềm mại của phụ nữ Việt.
Hai vạt trước sau dài quá gối, bay nhẹ trong gió.
Đường xẻ bên hông từ eo trở xuống, tạo sự thoáng khi di chuyển.
Quần dài trắng hoặc cùng tông, mềm mại, ống suông.
Từ sân trường đến phố cổ, từ ngày Tết đến lễ cưới — áo dài hiện diện ở mọi khoảnh khắc đẹp.
Tà áo dài không chỉ là trang phục — đó là ngôn ngữ không lời của một dân tộc biết trọng nét đẹp mềm mại giữa cuộc đời.— Trịnh Bách, nhà nghiên cứu cổ phục
300 năm đã trôi qua, tà áo dài vẫn đang viết tiếp câu chuyện của mình — trên từng con phố, trong từng khung hình, và trong trái tim mỗi người Việt.